Thầy Ơi, Em Thích Thầy
3
Tiểu L khá nổi trong khoa, năng lực mạnh, tham gia nhiều hoạt động, quan hệ với giảng viên và cố vấn đều rất tốt.
Tôi lần đầu hợp tác với Tiểu L, vì đang phong tỏa nên hẹn nhau gặp ở căn-tin.
Cô ấy là kiểu con gái hoạt bát, rất thân thiện, mặt tròn tròn như búp bê, cười còn có hai cái răng khểnh.
Vì đây là dạng đồ án dài, nên hai đứa hẹn chia đôi mỗi người thiết kế một nửa, rồi ghép lại.
Nhưng khi tôi về ký túc xá, bật máy lên, thì phát hiện một sự thật buồn cười.
Cái laptop ba năm tuổi này… hoàn toàn không gánh nổi phần mềm dựng mô hình.
Tôi cắn môi, nhìn cái máy thở phì phò như hấp hối, hai bên nhìn nhau vài giây.
Bó tay.
________________________________________
16
Phòng làm việc của Lục Dật Lâm ở xa ký túc xá tôi nhất, nhưng may là, với tư cách giảng viên mời dạy, anh có phòng riêng và một cái máy bàn.
Tôi rón rén hé cửa nhìn vào, không thấy ai bên trong.
Rõ ràng giờ nghỉ trưa, anh đáng lẽ phải ở văn phòng mới đúng.
Sau gáy tôi đột nhiên bị chạm nhẹ bởi khớp ngón tay lạnh toát.
“Đàng hoàng bước vào văn phòng tôi khó lắm à?”
Đôi mắt Lục Dật Lâm dưới ánh sáng chiều tà ấm áp trở nên như màu hổ phách, chỉ là… bên trong vẫn chẳng có bao nhiêu cảm xúc.
“Máy em hỏng rồi.” Tôi kéo tay áo anh.
Anh liếc tôi một cái, rồi quay người vào phòng.
Tôi đi theo anh, cho đến khi anh ngồi xuống ghế, ngẩng đầu nhìn tôi.
Yết hầu anh dưới ánh sáng rực rỡ nổi bật rõ nét, khẽ chuyển động.
Anh cầm cây bút máy bằng kim loại, lăn một vòng qua ngón tay, đường cong hoàn hảo đến mức chói mắt.
“Có một đồ án cần làm chung, mà máy em yếu quá không chạy nổi phần mềm. Cho em mượn máy của thầy, được không?”
Tôi cố gắng làm giọng mình nghe thật đáng thương. Nhưng anh chẳng động lòng, chỉ hơi cụp mắt xuống, khiến tôi nhất thời không biết ánh nhìn ấy rơi vào đâu.
Cho đến khi, ở mặt trong đùi tôi, gần đầu gối, bất ngờ có một thứ gì đó mát lạnh chạm vào.
Anh dí cây bút máy vào đó, giọng trầm khàn, lười nhác:
“Đừng nhúc nhích.”
“Kẹp lại.”
…
…??
Tôi theo phản xạ… làm thật theo lời anh, đến khi anh buông tay ra được một hai giây, tôi mới giật mình bừng tỉnh.
Cây bút rơi xuống đất, cạch một tiếng rõ to. Hình như rơi cũng khá mạnh.
“Lục Dật Lâm, con người… ít nhất cũng nên…”
“Váy ngắn thế làm gì.”
Anh nhặt cây bút dưới đất lên, hơi vén váy tôi một chút – chỉ một chút thôi, còn chưa đủ để gió bay lên.
Mà anh cũng thu tay lại rất nhanh.
Anh bật máy tính lên, trong tiếng khởi động vang lên, tôi vẫn nghe rất rõ câu anh nói.
“Nếu tôi làm gì em…”
“Thì em sẽ không tránh đúng không?”
17
Mấy ngày sau đó, máy tính của Lục Dật Lâm dĩ nhiên bị tôi chiếm dụng hoàn toàn.
Dù sao thì anh dạy tiếng Anh, bình thường cũng không dùng đến máy tính mấy.
Chiếc ghế công thái học ngồi siêu thoải mái, nhất là buổi trưa tôi đến chỗ anh, có khi ngả ngửa ra một chút là ngủ quên luôn.
Lúc tỉnh lại thì rèm đã được kéo lại, người còn được đắp thêm áo khoác gió của anh.
Kim đồng hồ lặng lẽ quay tròn, ánh nắng lấp loáng len qua kẽ rèm chiếu xuống bóng cây, có những khoảnh khắc, con người ta sẽ ngẩn ngơ, không biết bản thân đang ở đâu.
…
Tôi và Tiểu L hoàn thành gần như cùng lúc, khi gửi mô hình cho nhau xem, tôi phát hiện một vấn đề rất nghiêm trọng.
Thiết kế của Tiểu L… có quá nhiều phần đạo nhái.
Tôi tình cờ từng thấy bộ tác phẩm gốc của một nghệ sĩ nước ngoài trên mạng vài ngày trước. Cái gọi là thiết kế của cô ta, gần như bê nguyên mẫu từ bản gốc về.
Chắc nghĩ là nghệ sĩ nước ngoài ít người biết, sẽ không ai phát hiện.
Thật lòng mà nói, đạo nhái là điều tối kỵ nhất trong ngành thiết kế. Ấn tượng của tôi về Tiểu L tụt thê thảm trong chớp mắt.
Huống hồ, đây còn là sản phẩm tôi phải cùng cô ta nộp.
Tôi gọi cho cô ta, trình bày rõ sự việc.
Nhưng cô ta tỏ ra thản nhiên, không coi trọng chuyện gì hết.
“Ấy da, không sao đâu mà, giáo viên sẽ không phát hiện đâu.”
“Cậu nhát thế à? Mới vậy đã sợ giáo viên kiểm tra?”
“Giờ ai còn làm đồ án nguyên bản đâu. Tôi bận lắm, không có thời gian.”
“……”
Tôi nói thẳng, nếu cô ta không sửa, tôi sẽ gửi bản gốc và bản đạo nhái cho giáo viên.
Cô ta im lặng một hai giây, rồi đổi giọng.
“Ngô Lâm Nghiêu, cậu tưởng cậu giỏi lắm à?”
“Tự cho mình là thánh thiện lắm đúng không? Tôi nói thật nhé, tôi đã ngứa mắt với cậu từ lâu rồi.”
“Còn giả vờ ngoan ngoãn, bày đặt dính với thầy Lục nữa…”
Tôi nhướn mày. Thực ra, tôi và Lục Dật Lâm đã rất cố gắng giữ khoảng cách trong trường rồi.
“Tùy cô muốn nói gì. Nhưng nếu mai cô không sửa lại, tôi sẽ gửi bài cô đạo cho giáo viên.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Nhưng tôi còn chưa kịp đợi đến ngày mai, vì ngay tối hôm đó, giáo viên đã liên hệ với tôi.
Hình như Tiểu L đã tìm giáo viên trước, nói tôi tính tình quá cứng rắn, lúc làm chung luôn gây áp lực cho cô ta, đề nghị được tách nhóm.
Tôi nghe ra ý trách móc trong giọng cô giáo, nhưng tôi cũng chẳng buồn quan tâm Tiểu L lấy lý do gì để lôi kéo giáo viên. Tách thì tách. Tốt hơn là khỏi phải lo cô ta lại đạo ở đâu khác.
Chỉ là lượng việc sẽ tăng lên, tôi đã phải thức mấy đêm liền.
Ngày nộp sản phẩm, có nhiều thầy cô đến để tham gia thảo luận, lựa chọn giữa đồ án của tôi và Tiểu L.
Tôi đến sớm năm phút, không ngờ Tiểu L còn đến sớm hơn.
Cô ta thậm chí đã trình bày xong phần thiết kế với giáo viên, đang diễn giải ý tưởng thiết kế của mình.
Trong phòng, ngoài mấy thầy cô chuyên môn, còn có một người tôi quen.
Lục Dật Lâm, anh cũng có mặt.
Anh chưa từng nói với tôi là anh sẽ tham gia chấm chọn đồ án này, nhưng đúng là… rất đúng kiểu của anh.
Tiểu L đang lật slide, trình bày phần của mình. Vì tôi đến sau, thầy cô đã bắt đầu nghe cô ta thuyết trình, tôi đành lặng lẽ tìm một chỗ ngồi.
Nghe được một lúc, tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai.
Cái này giống đồ án của tôi quá.
Mô hình kia chính là bản tôi đã gửi cho cô ta khi còn làm chung, chỉ là chỉnh sửa một chút thôi, còn lại… y hệt.
Không thể trùng hợp đến thế được.
Là ý gì đây?
Tôi gần như toát mồ hôi lạnh, không thể tin nổi khi nhìn cô ta thản nhiên trình bày xong cả bài.
Thầy cô liên tục gật đầu, mấy giảng viên nghiêm khắc cũng nở nụ cười tán thưởng.
Đến mức, khi cô ta thuyết trình xong, tất cả ánh mắt dồn về phía tôi, tôi thực sự đã thấy nản đến mức… bất cần rồi.
Tôi mấp máy môi, không biết nên nói thế nào.
Chẳng lẽ nói, Tiểu L, phần của cô là đạo của tôi?
Ai mà tin?
Có lẽ vì tôi đứng hình quá lâu, cô giáo hơi cau mày nhìn tôi tỏ vẻ không hài lòng.
“Ngô Lâm Nghiêu, em chuẩn bị xong chưa?”
“Cô ơi, em…”
“Cô ơi, chắc là bạn ấy chưa chuẩn bị xong.”
Cô gái ôm laptop cong môi, nở một nụ cười đầy ác ý về phía tôi.
“Lúc còn làm chung, bài bạn ấy đạo từ nghệ sĩ nước ngoài luôn mà.”
…??
“Rõ ràng là cô đạo mà? Phần dựng hình này không phải tôi đưa cho cô làm sao…!”
Tôi đột ngột chống tay lên bàn, có lẽ hơi to tiếng, khiến mọi người quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt chất chứa nghi ngờ, khinh thường, không tin tưởng, như kéo tôi vào một cái hố băng lạnh lẽo.
Bởi vì… là Tiểu L trình bày trước.
Bởi vì… Tiểu L vốn dĩ đã thân với thầy cô.
Ánh mắt tôi run rẩy dừng lại nơi cô gái vẫn còn cười ngọt ngào ấy.
Cái cách làm này… thực sự quá vô liêm sỉ.
Không giống việc một người đồng trang lứa có thể làm ra.
Tôi đành chiếu slide của mình lên, và quả nhiên, nội dung vừa xuất hiện đã khiến vài thầy cô cau mày liên tục.
Tiểu L thậm chí còn ra vẻ ngạc nhiên “à” lên một tiếng.
“Vì không vượt được tôi nên định đạo à, Ngô Lâm Nghiêu?”
“Nhưng cô không ngờ, tôi là người thuyết trình trước…”
“Tôi không…”
“Hừ.”
Tiếng tôi bật ra gần như trùng khớp với tiếng cười khẽ vang lên từ bên kia lớp học.
Tôi nghẹn họng, không chỉ tôi, mà cả lớp đều ngoái nhìn về phía đó.
Lục Dật Lâm ấn nhẹ cây bút trên tay.
Rất nhẹ. Nhưng rất lạ. Có sức uy hiếp đến đáng sợ.
Bởi vì — rất hiếm có ai từng thấy Lục Dật Lâm tức giận.
Không nhíu mày. Không lớn tiếng.
Nhưng khiến tất cả đều nín thở không dám động đậy.
Hình như anh thực sự đã nổi giận. Ánh mắt anh sắc bén, đâm thẳng vào Tiểu L đang bắt đầu bối rối.
“Có người thích diễn như vậy.”
“Sao không thi vào Bắc Ảnh* mà lại đến trường chúng ta?”
18
Có lẽ là do khí chất, hoặc do giọng điệu nghiêm khắc của người nói, mà Tiểu L – cô nàng khi nãy còn hống hách – lập tức đỏ hoe mắt.
“Cô ơi, em… em…”
Cô ta ngước lên trông đáng thương, nước mắt nhanh chóng lấp đầy vành mi.
Tình huống này nằm ngoài dự đoán, Tiểu L trông như thể mình vừa chịu oan ức ghê gớm lắm, bắt đầu nấc lên từng tiếng.
Lục Dật Lâm chỉ liếc cô ta một cái, mặt không chút biểu cảm.
“Hai bản thiết kế này rõ ràng xuất phát từ cùng một mẫu gốc, ai đạo ai, thật ra nhìn kỹ mấy chi tiết nhỏ là biết ngay.”
Anh cầm lấy con chuột từ tay tôi, lướt PPT vài trang.